Diễn đàn
Một lần rồi thôi (1 đang xem) (1) Khách
Được ưa thích: 11
|
|
|
CHỦ ĐỀ - Một lần rồi thôi
|
sieudaibac (Thành viên)
Nhà văn CHIMCO
Bài viết: 212
|
|
Trả lời: Lỗi hẹn Seoul 1 Năm, 5 Tháng trước đây
|
Đánh giá: 2
|
|
Vội vã
Nắng thu chưa nhạt, gió heo may
Chim không cất tiếng, hoa cỏ lay
Bướm buồn không lượn, hoa thôi thắm
Giang dở tình đầu, có thế thôi?!
Bạch Hạc,
Ulsan, 28-09-2008
|
|
|
|
|
|
|
Đã khóa chức năng gửi bài.
|
sieudaibac (Thành viên)
Nhà văn CHIMCO
Bài viết: 212
|
|
Câu chuyện chén chú chén anh 1 Năm, 3 Tháng trước đây
|
Đánh giá: 2
|
|
Do chimco đã quay lại hoạt động nên xin post truyện ở đây:
Truyện ngắn:
Câu chuyện chén chú chén anh
Được dăm tuần rượu. Lão Hạc đã ngà ngà say. Vừa đưa chén lên làm tợp rượu, tay kia Lão cầm con cá rô rán ròn lên đưa vào miệng. Cá đã nguội nhưng vẫn nghe thấy tiếng roạp phát ra từ miệng Lão. Ngồi nhâm nhi, thưởng thức cái vị thơm của thịt cá đồng mùa nước lũ, hòa trong cái vị cay xè của rượu đế chôn dưới gầm giường mà Lão bảo là thời cha Lão còn trai trẻ đã chôn ở đấy để giấu mẹ Lão. Mỗi lần thèm lắm Lão mới lấy ra uống lưng chén. Hôm nay tôi đến chơi, là thằng đệ tử ruột của Lão, Lão quý lắm nên mới lấy ra một cút để mời.
Chẳng là mấy hôm nay mưa lớn, nước ngập lênh láng. Nước trắng xóa cánh đồng. Nước lưng lưng chân giường. Cỏ rác theo dòng nước nổi lên, lềnh đềnh trôi cả vào trong nhà, thỉnh thoảng lai dập dềnh theo bước chân của ai đó bì bõm lội nước. Mấy con ngọng vó nhảy tưng tưng khi có người tình cờ đến gần. Lão mang cái vó với cái đơm ra bờ mương. Cứ cất lên rồi lại hạ suống thế mà cũng kiếm được nhiều phết, có lúc vớ được cả con trôi vài cân. Hôm nay, Lão vớ được mẻ cá rô theo đàn ngược dòng kiếm ăn. Qua đầu hồi nhà tôi, Lão gọi vọng vào:
- Thằng Ba Dũng có nhà không? Tao vừa kiếm được mẻ cá rô, mày qua nhà tao làm thịt nhé.
Tôi vọng ới ra:
- Có liền có liền, chút em qua ngay.
Tôi cầm chai rượu nút chuối qua nhà Lão, thì đã thấy Lão đang hỳ hục làm thịt mấy con rô. Tôi vứt chai rượu trên giường, rồi suống bếp với Lão. Trời lụt, nước tràn vào bếp, củi than ướt cả, cộng với cái không khí ngập hơi nước làm cho khói bếp không thoát ra được cứ luẩn quẩn trong cái không gian chật hẹp nơi hai thằng đàn ông chưa vợ đánh vật với giỏ cá rô.
Lão bảo tôi:
- Mày lọc thịt mấy con cá tao đã luộc này để nấu canh rau cải. Còn lại bao nhiêu cho vào rán ròn hết. Tao đi tắm rửa cái, ngâm nước từ tờ mờ sáng đến giờ rồi.
Tôi đáp lại dạ, rồi Lão đi ra.
Lão lại nhấc ngược đầu một con cá rô nữa lên. Mắt nó đục đục như mắt Lão, nhìn Lão trâng trâng với cái miệng há hốc, hai cái mang phồng lên như ra vẻ thách thức. Lão từ từ đút cái đầu vào miệng rồi lại đánh rộp một tiếng, hai cái răng Lão nghiền nát cái đầu con rô. Sau đó là hàng loạt tiếp rộp...ộp.... Con rô bị nghiền nát bởi hàm răng cái thừa cái thụt của Lão. Lão lại khà khà một tợp rượu:
- Đúng là cá rô ron rán ròn nhai rau ráu.
Lão vỗ đùi đánh đét, rồi cất tiếng cười ha hả. Người lão rung rinh theo tiếng cười, tiếng cười của người đàn ông phóng khoáng, một đời lăn lộn. Tiếng cười thỉnh thoảng lại bị cắt ngang những âm thanh khục khục ục ục… như đâu đó những khuất tất, trắc trở từ quá khứ vọng về tắc nghẹn trong cổ Lão.
Lão tiếp:
- Thế chú Ba Dũng có biết sự tích con cá Rô không? Để tao kể cho mà nghe.
Tôi làm hớp rượu rồi cũng bắt chước phong cách nhai đầu cá rô như Lão, rồi từ từ đạp lại:
- Em chỉ nghe Sự Tích Cây Dâm Bụt, chứ chưa nghe qua Sự Tích Con Cá Rô, nghe có vẻ hay đấy, Bác kể đi xem nào.
Lão bảo ừ rồi tiếp:
- Tao nghe ông Phỗng ở Làng Trên kể lại. Ngày xưa có một chàng trai rất khôi ngô tuấn tú tên là Binh Huyền. Binh Huyền đâu cầm tinh con Tuất, Tuất là con Chó đấy (Lão đính chính thêm cho tôi), lại thêm cái cung Nhâm, giờ Mùi. Tựu lại là Nhâm Tuất, mà các cụ bảo "...trai Đinh, Nhâm, Quý có tài...". Sau khi sinh, cha mẹ chàng Binh Huyền đi bấm số thấy ông thầy tướng bảo là "...thằng con nhà bác có tài, đường công danh hoạn lộ mở mang, nhưng được cái là nó cao số..." Cha mẹ mừng lắm, chăm bẵm Binh Huyền từng li từng tí.
Sau cái khà của tợp rượu Lão tiếp:
- Kiểu như chăm Chó Nhật từng rộ lên một thời đấy.
Tôi ậm ừ. Lão lại quay lại câu chuyện ngày xưa đang kể giở:
- Không phụ lòng cha mẹ, Binh Huyền lớn nhanh như thổi. Mới 17 tuổi mà đã mà cơ bắp đã cuồn cuộn sóng, thân hình vạm vỡ, lực lưỡng như chàng trai tuổi đôi mươi. Được trời phú cho trí thông minh tuyệt đỉnh, kinh thư Binh Huyền thuộc làu làu. Năm 18 tuổi Binh Huyền đỗ làm quan, được bổ nhiệm chức Đô Đốc Đại Tướng Quân, thống lĩnh Ba Vạn Chín Nghìn thủy quân lục chiến. Mỗi bước chân của Binh Huyền bước đi, hàng vạn người phải cúi rạp vì nể phục. Không chỉ vậy, Binh Huyền còn rất ư là tài tử, các loại nhạc cụ dân tộc như sáo, nhị, tỳ bà, kèn lá vân vân cho đến các loại nhạc cụ của các nước lân bang như kèn, vi-o-lin vân vân. Nhưng sở trường của Binh Huyền là thổi kèn. Để tao làm tợp nữa cho đỡ khô miệng rồi tao kể tiếp.
Vừa nói dứt lời, Lão nhấc cốc lên làm tợp rượu, nghiền nát con rô giờ không còn ròn nữa, nhưng da vẫn vàng ruộm.
- Thấy người tuổi trẻ có tài, nhà vua mừng lắm. Sau khi bàn bạc với các viên hoạn quan trong chiều, đã quyết định cử Binh Huyền đi xứ để học thêm về công nghệ chế tàu thuyền của các nước phương tây. Tuy nhiên, Binh Huyền đã khẳng khái từ chối với nhà vua với lý do hết sức chính đáng: "tâu bệ bạ, hạ thần không muốn sang học bọn mũi lõ mắt xanh da trắng. Cho hạ thần sang nước láng giềng lân bang đây, tóc đen da vàng máu đỏ để hạ thần học tập".
- Nghe thế thì nhà vua chuẩn tấu mẹ nó rồi còn gì nữa chú, hợp lòng bệ hạ thế mà. Lão lại làm thêm tợp nữa.
- Nhưng mà đâu có thế, cái thằng Binh Huyền này sang đấy cái hay cái ho thì không học, cứ thấy gái là sấn vào, thấy gái như thấy nước trên xa mạc. Lời của Bình Huyền ngày nào tấu trình với vua đã bị quên lãng. Từ gái nội địa đến gái lân bang, từ gái trẻ đến gái đã chồng, từ con mắt xanh đến con mũi tẹt. Anh em cùng nhiệm vụ đi học khuyên can nhiều, nhưng chứng nào vẫn tật nấy. Uống rượu với anh em thì trốn, đi với gái thì gật. Để lấy cớ xa rời anh em hơn, Binh Huyền đi học một lớp Văn Hóa Bản Địa, cứ tối tối mỗi khi lớp tan là đưa đón một nàng Nu-Na về tận nhà, mặc dù đã biết là nàng Nu-Na không xinh và sắp lấy chồng. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, Binh Huyền bị chồng chưa cưới của nàng Nu-Na bắt gặp. Khốn nạn thay, chồng của nàng Nu-NA xấu gái lại là một tay phù phủy, một pháp sư có tiếng của Vương Quốc bản xứ. Chồng nàng Nu-Na tức giận, yểm bùa chàng Binh Huyền và buông lời nguyền rủa :"nhà ngươi sẽ trả giá cho hành động của mình, một ngày nào đó ngươi sẽ biến thành loài cá chuyên ăn tạp, sống trong môi trường giơ dáy, người ta sẽ gọi nguơi là CÁ RÔ, để thấy được cái sự thô bỉ của nhà ngươi. Chỉ vào khi lụt lội, nhà ngươi mới có cơ hội vượt khỏi vũng bùn để theo dòng nước chảy trên đường về cố hương". Sau đó, chàng Binh Huyền ốm eo quặt quẹo rồi ra đi, tro xác chàng được nàng Nu-Na rải suống dòng sông Hàn lạnh giá. Loài cá ở đó ăn phải lập tức biến thành loài cá gọi là CÁ RÔ.
Lão thở phào một cái khi câu chuyện kết thúc. Rượu trong miệng tôi giờ không chỉ là vị cay đơn thuần mà còn phảng phất đâu đó vị chua vị chát của đời. Tôi cũng thấy thương cho chàng Binh Huyền, một con người tài hoa bạc phận.
Bỗng tôi giật mình khi thấy Lão chỉ tay vào cây cột điện cười ha hả. Theo hướng ngón tay Lão tôi đọc được dòng chữa: “Tiên xư thằng nào dán bậy” với nét chữ nguệch ngoạc. Tôi đoán đấy là chữ Lão viết, chắc Lão chửi mấy thằng dán khoan cắt bê tông, có đúng hay không thì tôi cũng không biết chỉ có Lão biết, thằng bị chửi biết, trời biết đất biêt. Lý do tại sao bị chửi thì tôi càng không biết?! Cũng chỉ có mình Lão biết, trời biết, đất biết nhưng thằng bị chửi cũng chưa chắc biết.
Ulsan, 3-12-2008
Bạch Hạc
|
|
|
|
|
|
|
Đã khóa chức năng gửi bài.
|
|
|
|
Trả lời: Tản văn: Chị tôi 1 Năm, 3 Tháng trước đây
|
Đánh giá: 33
|
|
Anh Bờ ắk này kém vãi lái nhể?
|
|
|
|
|
|
|
Khi lời nói bất lực thì quả đấm ra đời - 법은 멀고 주먹이 가깝다
|
|
|
Đã khóa chức năng gửi bài.
|
|
|
|
Trả lời: Tản văn: Chị tôi 1 Năm, 3 Tháng trước đây
|
Đánh giá: 8
|
|
Nhân tài viết văn của hội chim cò thật là nhiều, chị ý mà đọc được những dòng này hẳn là vui lắm.
Há miệng cười khằng khặc một cái, làm hở cả một cái bức tranh xuân đầy màu sắc trong miệng: màu xanh của rau, đỏ của nước sốt và trắng của cơm. Câu này đọc xong chết cười anh tả rất thực :D
|
|
|
|
|
|
|
Đã khóa chức năng gửi bài.
|
TySun (Admin)
Admin
Bài viết: 450
|
|
Trả lời: Tản văn: Chị tôi 1 Năm, 3 Tháng trước đây
|
Đánh giá: 17
|
|
Theo tiếng Quạ kêu
Phía sau không xa khu KTX trường đại học ngoại ngữ là khu nghĩa địa thôn Trung Văn. Mùa đông, khi những ngọn gió bấc hớt nhẹ trên những tàng cây, cũng là lúc những đàn quạ đen từ đâu bay về tụ tập ở khu nghĩa địa thôn Trung Văn này. Quyên, cô sinh viên năm nhất trường ngoại ngữ vì muốn chú tâm vào việc học hành nên đã chuyển từ KTX ra thuê nhà trọ. Căn trọ trên tầng 2 của tòa nhà 3 tầng có cửa sổ nhìn ra hồ Phùng Quang, nhìn ra xa nữa là mấy thửa ruộng rồi tới khu nghĩa địa. Từ khi dọn đến phòng trọ, Quyên rất hài lòng, một phần vì chủ nhà tốt tính, phần nữa là cô thích thú ngắm mặt hồ sau những lúc học bài căng thẳng, khi ấy đang là mùa thu.
Căn nhà 3 tầng Quyên thuê trọ thường xuyên chỉ có 4 người ở, Quyên, ông bà chủ nhà đã về hưu, và người cháu ở quê của ông bà lên học đại học. Cậu con trai và con dâu ông bà thường xuyên đi công tác nước ngoài, cứ vài tháng mới về hai ba tuần rồi lại lượn. Thành ra, căn nhà rộng rãi bỗng trở nên trống vắng dù có 4 nhân mạng chui ra chui vào thường xuyên. Quyên cũng ít trò chuyện với ông bà chủ nhà. Bởi một phần cô không muốn xâm nhập vào cuộng sống của người khác, phần khác là cô vốn sống nội tâm. Ngay cậu cháu chủ nhà cô cũng chỉ biết tên là Tú, và hình như là sinh viên Kiến trúc. Ấy là cô đoán vậy khi thấy Tú hay khoác cái ống quyển to đùng trên lưng vốn dành riêng cho dân kiến trúc...
(mai viết tiếp... he he)
|
|
|
|
|
|
|
Đã khóa chức năng gửi bài.
|
|
|
|
Trả lời: Tản văn: Chị tôi 1 Năm, 3 Tháng trước đây
|
Đánh giá: 2
|
|
Rùa Kame viết:
Anh Bờ ắk này kém vãi lái nhể?
chết thật, anh Bờ ắk làm gì nên nỗi mà cả đàn anh lẫn đàn em lên tiếng thế kia.
|
|
|
|
|
|
|
Đã khóa chức năng gửi bài.
|
|
|
|
Trả lời: Tản văn: Chị tôi 1 Năm, 2 Tháng trước đây
|
Đánh giá: 8
|
TySun viết:
Theo tiếng Quạ kêu
Phía sau không xa khu KTX trường đại học ngoại ngữ là khu nghĩa địa thôn Trung Văn. Mùa đông, khi những ngọn gió bấc hớt nhẹ trên những tàng cây, cũng là lúc những đàn quạ đen từ đâu bay về tụ tập ở khu nghĩa địa thôn Trung Văn này. Quyên, cô sinh viên năm nhất trường ngoại ngữ vì muốn chú tâm vào việc học hành nên đã chuyển từ KTX ra thuê nhà trọ. Căn trọ trên tầng 2 của tòa nhà 3 tầng có cửa sổ nhìn ra hồ Phùng Quang, nhìn ra xa nữa là mấy thửa ruộng rồi tới khu nghĩa địa. Từ khi dọn đến phòng trọ, Quyên rất hài lòng, một phần vì chủ nhà tốt tính, phần nữa là cô thích thú ngắm mặt hồ sau những lúc học bài căng thẳng, khi ấy đang là mùa thu.
Căn nhà 3 tầng Quyên thuê trọ thường xuyên chỉ có 4 người ở, Quyên, ông bà chủ nhà đã về hưu, và người cháu ở quê của ông bà lên học đại học. Cậu con trai và con dâu ông bà thường xuyên đi công tác nước ngoài, cứ vài tháng mới về hai ba tuần rồi lại lượn. Thành ra, căn nhà rộng rãi bỗng trở nên trống vắng dù có 4 nhân mạng chui ra chui vào thường xuyên. Quyên cũng ít trò chuyện với ông bà chủ nhà. Bởi một phần cô không muốn xâm nhập vào cuộng sống của người khác, phần khác là cô vốn sống nội tâm. Ngay cậu cháu chủ nhà cô cũng chỉ biết tên là Tú, và hình như là sinh viên Kiến trúc. Ấy là cô đoán vậy khi thấy Tú hay khoác cái ống quyển to đùng trên lưng vốn dành riêng cho dân kiến trúc...
(mai viết tiếp... he he)
Anh ơi viết tiếp đi anh, mai rồi đấy truyện này ghe rờn rợn như truyện ma ý nhỉ  Mà truyện này là anh tưởng tượng hay có thật đấy ạ em hỏi thật đấy.
|
|
|
|
|
|
|
Đã khóa chức năng gửi bài.
|
TySun (Admin)
Admin
Bài viết: 450
|
|
Theo tiếng quạ kêu 1 Năm, 2 Tháng trước đây
|
Đánh giá: 17
|
|
Quyên vốn là dân chuyên Pháp. Và nay cô vẫn tiếp tục học chuyên ngành tiếng Pháp này. Cô yêu cái ngôn ngữ của văn hóa và tình yêu. Cô yêu cái cánh diễn tả chính xác của tiếng Pháp nhưng vẫn đầy âm hưởng của sự lãng mạn. Và cô yêu văn học Pháp. Hay nói một cách khác rằng đằng sau cái vẻ ngoài lành lạnh của cô là một tâm hồn nhạy cảm đầy chất lãng mạn mang âm hưởng văn hóa Pháp.
Chiều cuối thu, khi gió heo may khẽ se sắt lại cũng là lúc viền lá bàng già chuyển qua màu đậm đỏ, Quyên thích mở cửa sổ nhìn ra khu cánh đồng phía bên kia hồ Phùng Khoang. Xen kẽ những luống rau xanh ngắt là những luống cải cúc trổ hoa tạo nên một bức tranh rất riêng khi đứng ở trên nhìn xuống. Quyên ngắm bức tranh ấy một cách say mê. Ngày nào cũng vậy, sau mỗi giờ ôn bài căng thẳng, cô lại đứng bên cửa sổ ngắm bức tranh thu với nắng vàng rót mật.
Càng về cuối thu, tiết trời thay đổi rõ rệt hơn, đêm sương buông trắng và lạnh tái tê...
|
|
|
|
|
|
|
Đã khóa chức năng gửi bài.
|
|
|
|
|